Chùa Phật Tổ Úc Đại Lợi Chùa Phật Tổ Úc Đại Lợi Chùa Phật Tổ Úc Đại Lợi
NHỚ MÃI MỘT BÓNG HÌNH - TƯỞNG NHỚ TT. THÍCH MINH PHÁT

Kính dâng Giác Linh Thầy với tất cả lòng thành kính và ngưỡng mộ!
Thượng toạ viên tịch ngày 21-03-Bính Tý-1996

Hơn 20 năm rồi, một ân tình tưởng chừng quên lãng vào cõi hư vô, nay sống lại như mới hôm nào! Tất cả những hình ảnh thân thương, những kỷ niệm tuyệt vời, những hy hiến thiết tha vẫn còn trong tâm khảm, trong trái tim của con!

Ôi, nhớ ngày Thầy ra đi, ánh trăng Ấn Quang vàng vọt hiu hắt. Lúc nhập kim quan, mưa sầu gió thảm, cả bầu trời ủ dột tiễn đưa. Bao khổ đau trĩu nặng, bao lo buồn dập dồn, bao nước mắt ràn rụa, bao thương nhớ vọng về. Tăng-Ni, Phật tử khắp nơi ngập tràn niềm đau thương luyến tiếc!

Ai không luyến tiếc, khi tiễn biệt một con người của muôn vạn con tim. Ai không bùi ngùi, khi đánh mất một bóng hình đức độ hiền hoà. Ai không xót xa, khi Phật giáo mất một cột trụ ngời sáng khắp muôn phương. Ai không chạnh lòng, khi mai này, chốn tổ Ấn Quang khó có một nhân dáng đức độ, xông pha khắp mọi miền, để thực hiện công việc từ thiện, phục vụ bá tánh chúng sinh.

Những ngưỡng vọng nước mắt, những nhớ thương tin yêu vẫn ngập tràn trong trái tim người còn lại.

Nhớ khi Cố Hoà Thượng Huệ Quang viên tịch, Thầy đã có mặt trong Tu Viện rồi. Thầy nhiệt tâm âm thầm lo mọi chuyện. Từ lúc nhập kim quan, đưa ra Tổ Đình, cùng chư tôn đức trong Ban Tổ Chức chung lo mọi việc, đến khi nhập bảo tháp ngoài Đại Tòng Lâm viên mãn.

Mỗi ngày, đến nửa khuya, khi không còn phái đoàn hay chùa viện nào kính viếng, Thầy không những đích thân đôn đốc, sẻ chia, thăm hỏi huynh đệ trong môn nhơn pháp quyến, mà còn dạy bộ phận nhà trù lo lắng thức ăn cho tụi con lót dạ.

Có một đêm, trước ngày Cung Tống Kim Quan, Thầy dạy con nhiều việc, chỉ con cách sống nên người. Thầy dẫn ra ngồi phía trước, ngay hồ tịnh thuỷ, nắm tay căn dặn như dự báo mọi việc về tương lai của con.

Thắm thoát đã hơn 20 năm, suy nghiệm lại con thấy đúng hết, không sót việc gì. Đến giờ, con mới thật sự tin tưởng: Thầy chính là hoá thân Bồ tát vào đời thừa hành Phật sự. Thầy đến đây để làm việc gì đó, rồi được Phật bổ sứ đến quốc độ khác, tiếp tục công hạnh của mình, đến lúc công viên quả mãn!

Ngưỡng bạch Giác Linh Thầy,
Tấm chân tình của Thầy và Cố Hoà Thượng Huệ Thới dành cho con vô cùng sâu nặng và rất đặc biệt. Nhưng có lẽ, do trần duyên che lấp, vì nghiệp chướng sâu dày, nên trong những tháng năm qua, con lại thấy chân tình ấy bình thường, thậm chí, nó đã vô tình đi vào quên lãng.

Nay tiết Vu Lan đồng vọng trong lòng người viễn xứ, tâm thức con sống lại một khung trời ký ức, con mới thấy bao nhiêu ân nghĩa và ngàn tấm chân tình vẫn còn mới nguyên.

Tất cả giờ đây đều hiện bày rất rõ. Sau khi Cố Hoà Thượng Huệ Quang viên tịch, biết con gặp khó khăn trong sinh hoạt tu học cả về tài chánh lẫn tinh thần, Thầy đã âm thầm động viên khích lệ, mỗi tháng giúp con chút đỉnh tiền để xoay sở chi phí học hành. Thời kỳ đó, kinh tế toàn quốc chưa phát triển mạnh, đời sống nhà chùa và nhà dân vẫn còn khó khăn, túng thiếu, eo hẹp. Thế mà, Thầy bóp bụng, sắp xếp, dành cho con khoản chi phí để tiếp tục việc học vấn đang còn dang dở.

Mỗi tháng qua Ấn Quang gặp riêng Thầy một lần. Mặc dù đa đoan Phật sự, nhưng bất cứ lúc nào, Thầy cũng bảo Thầy Thiện Hảo cho vô gặp, rồi động viên thăm hỏi và nhét cho một phong bì.

Hoá ra, tuy tiền của chẳng là bao, nhưng tấm lòng cao quý, sự quan tâm đôn đốc thăm hỏi của Thầy, đã là động lực vô hình, là nguồn an ủi vô biên giúp con vượt qua những khó khăn một thời!

Kính Bạch Giác Linh Thầy,
Nhìn lại, cả cuộc đời Thầy gắn liền với từ thiện xã hội, dựng xây đạo tràng, trùng hưng chùa viện. Nơi nào có buồn đau tan tác, nơi đó có trái tim thương yêu nhân ái của Thầy, đã làm ấm áp lòng người. Nhiều khi, giữa mưa to gió rét, giữa nước lụt ngập tràn, Thầy hiện thân truyền trao hơi ấm, ban phát tình người thánh thiện, chia xẻ trái tim bao dung.

Đất nước mình năm nào cũng phải hứng chịu lũ lụt kinh hoàng. Tấm thân tứ đại dính đầy bụi bậm đường xa, nhưng, trái tim Thầy vẫn tươi mát như ngàn đoá tâm hoa. Dù đa đoan Phật sự, nhưng cõi lòng vẫn như hạt minh châu, toả sáng khắp nẻo nhân gian. Có lẽ, Thầy là vị tu sĩ đầu tiền nối kết những văn nghệ sĩ lão thành như bác Út Trà Ôn, Cô Út Bạch Lan, Chú Bảo Quốc để tổ chức những buỗi trình diễn văn nghệ, lạc quyên cứu giúp người nghèo đói, đau khổ đang sống trong cảnh màn trời chiếu đất.

Quả thật, tấm lòng của Thầy và của quý văn nghệ sĩ thành phố đã lóng lánh toả sáng mọi miền đất Việt. Hay đặc biệt hơn, sau những cơn cuồng loạn giông tố, người ta lại càng thấy trái tim nhân hậu của Thầy như giàn trải, mở rộng ngàn lần!

Có lẽ nơi Tổ Đình, hay trong căn phòng đơn sơ nhỏ bé, Thầy đã ngày đêm lắng nghe những âm thinh đau khổ của cuộc đời. Tiếng xe đạp kót-két, tiếng xích-lô nặng nề lăn bánh, tiếng trẻ thơ khóc vang, tiếng người đời tranh chấp, giữa tiếng chuông chùa ngân nga trong đêm u tịch. Phải chăng, nhờ đó mà Thầy có khả năng thấu cảm những mảnh đời bất hạnh, những cuộc sống khô cằn nơi dương trần? Thầy đến chốn hồng trần để vun đắp tình thương, nơi miền lữ thứ phát nguyện nhập cuộc. Cả cuộc đời Thầy chỉ biết mang hơi ấm của trái tim Bồ tát, tròn một kiếp vun xới cho vườn hoa đạo pháp rộ nở những đoá tâm hoa!

Ôi, tấm lòng từ bi cao cả của Thầy được gói gọn trong những Phật sự và hy hiến. Thầy không những hy sinh cho chùa chiền tự viện, phát triển đạo pháp quê hương, mà còn dành trọn yêu thương để chăm sóc những trẻ em tật nguyền, những mảnh đời bơ vơ hay quý bác cao niên không người chăm sóc.

Quả thật, tại thành phố nhộn nhịp đua chen, giữa cuộc sống hối hả, thúc bách danh lợi, vậy mà tấm lòng Thầy lại chất ngất hy sinh, không còn bản ngã. Đối với Thầy, bất cứ nơi nào trên quê cha đất tổ, con người, cảnh vật đều đan xen, tạo thành không gian tươi mát, đượm thắm thiền vị, chứa chan nhựa sống tình người!

Kính bạch Giác Linh Thầy,
Chính tâm hồn tươi mát của Thầy đã như dòng nước thấm dần, len lỏi trong từng ngõ ngách của cuộc đời. Ngôn hạnh của Thầy đã bật thành tiếng ca tâm Phật, đã trở nên giới-định chân hương, lan toả khắp bốn phương trời. Một dòng suối tình thương yên ả, một tâm thức an tịnh trong lành, đã phần nào giúp cuộc sống đa đoan phức tạp, dẫy đầy bụi bậm có cơ may dừng lại để lắng đọng tâm hồn, phụng hiến tha nhân!

Mùa Vu Lan năm nay, con nhớ về Thầy, nhớ về một con người đã từng xả thân phục vụ, để đạo pháp sáng ngời, một con người đã từng tận tâm giúp đỡ để con trưởng thành!

Ôi, Thầy đến cuộc đời, để mang lại tình thương, hơi ấm và những dưỡng chất cần thiết cho cuộc sống tràn đầy nghĩa nhân thánh thiện!

Dù cuộc sống có thăng trầm biến đổi, dù trần thế có lắm nỗi phôi phai, nhưng, những ân tình Thầy dành cho con vẫn nguyên vẹn như mới hôm nào. Những hạt xá lợi đạo đức của Thầy đã được mọi người tôn thờ và trở thành ân đức vô biên tô thắm những bước con đi!

Với tấm lòng thành kính, con thành tâm cảm ơn cuộc đời, đã cho mọc cây Bồ đề Minh Phát. Để từ đây, ngàn hạt Bồ đề khơi mầm, ngàn cây Bồ đề đâm chồi nẩy nhánh, ban phát bóng mát khắp chốn nhân gian!!!

Hậu học Thích Thiện Hữu kính lễ!

Contact Information

121 Attunga St., Greenbank, Logan, Qld 4124, Australia
Phone: +61 431 456 244
E-mail: thienhuu5@gmail.com daovaodoi2015@gmail.com